About seller
Đầu năm 2022, tôi cắn răng vay thêm 30 triệu từ thẻ tín dụng để mua bộ bàn ăn gỗ óc chó nguyên khối giá 80 triệu. Lúc ấy tôi nghĩ mình thông minh lắm, vì cả đám bạn đều xuýt xoa. Nhưng 6 tháng sau, tôi phải biến bàn ăn thành bàn làm việc vì nó chiếm hết diện tích, còn phòng khách thì chật như nêm. Cái bẫy tinh vi của 'đầu tư nội thất' mà ai cũng mắc Khi tìm hiểu về #keyword#, câu đầu tiên tôi được nghe là 'mua một lần xài cả đời'. Tôi tin điều đó một cách mù quáng. Thực tế, tôi đã ước lượng sai chi phí cơ hội một cách nghiêm trọng. Thay vì đổ tiền vào một món nội thất, tôi có thể mua một bộ bàn ăn công nghiệp đẹp giá 10-15 triệu, và dùng số tiền còn lại để đầu tư vào một quỹ chỉ số. Mức lãi suất thẻ tín dụng lên tới 24%/năm cộng thêm phí vận chuyển và lắp đặt 3 triệu khiến tổng chi phí thực tế của cái bàn lên tới gần 100 triệu sau 2 năm. Đó là một con số quá lớn để chi cho một món đồ nội thất. Tôi nhận thức được rằng mình đã rơi vào cái bẫy tâm lý 'đầu tư cho tổ ấm' một cách ngây thơ. 2 năm sau, cái bàn 80 triệu biến thành cái 'lồng son' Cái bàn chiếm toàn bộ diện tích phòng khách vì nó quá to. Vợ chồng tôi đành phải ăn trên bàn nhựa gấp. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại thấy áp lực tài chính đè nặng. Chuyện lau chùi, bảo dưỡng nó cũng là một cực hình. Tôi phải dùng dung dịch chuyên dụng để lau, mỗi lần mất 30 phút. Và nỗi sợ lớn nhất là khi có khách đến chơi. Tôi luôn nơm nớp lo sợ họ làm xước mặt bàn, nhất là khi họ đặt ly nước hay bát đĩa nóng lên. Cảm giác ấy thực sự ngột ngạt, biến cái bàn từ niềm tự hào thành nỗi ám ảnh. Bài học từ việc bán lại cái bàn với giá bằng 1/3 Khi cần tiền gấp, tôi quyết định rao bán cái bàn. Chỉ vỏn vẹn 3 người hỏi mua, toàn bộ đều trả giá 25-30 triệu. Cuối cùng tôi bán được 28 triệu sau 8 tháng đăng tin. Điều này cho thấy đồ nội thất cao cấp không có tính thanh khoản. Nó không phải là tài sản, mà là chi phí. So với việc mua bàn IKEA 15 triệu, sau 2 năm vẫn dùng tốt và dễ bán với giá 8-10 triệu. Tôi mất 80 triệu, thu về 28 triệu, lỗ gần 70% giá trị. Nếu mua bàn IKEA, tôi chỉ lỗ 5-7 triệu, và còn có một không gian sống thoải mái hơn nhiều. Giờ tôi mua nội thất với 3 nguyên tắc cứng Sau bài học đắt giá đó, tôi đề ra 3 nguyên tắc cứng khi mua sắm nội thất. Thứ nhất, món đồ đó phải cần thiết cho nhu cầu ngày mai, chứ không phải hôm nay. Tôi tự hỏi: 'Nếu chuyển nhà, tôi có mang nó theo không? Nếu không có nó, tôi có chết không?'. noi that hai, giá món đồ không được vượt quá 5% thu nhập tháng. Với mức thu nhập 40 triệu/tháng, tôi chỉ dám chi tối đa 2 triệu cho một món đồ. Thứ ba, tôi luôn có kế hoạch bán lại dù chưa mua. Tôi kiểm tra xem món đồ đó có dễ bán trên chợ online không, giá trị thanh khoản ra sao. Kết thúc câu chuyện, tôi đã bán được cái bàn 80 triệu và tậu bộ bàn ăn gỗ thông 12 triệu. Nó vừa đủ, vừa vui, và không còn áp lực tài chính nào nữa. Cảm giác nhẹ nhõm khi ngồi ăn trên bộ bàn mới thực sự là một bài học mà tôi không bao giờ quên. Bạn đã từng mua một món đồ nội thất vì 'đầu tư' chưa? Hay bạn có nguyên tắc gì khi mua sắm?