About seller
Hồi tháng 9 năm ngoái, tôi quyết định tự thiết kế căn hộ 70m² của mình sau 7 năm làm nghề chuyên nghiệp. Kết quả là 3 tháng sống trong một không gian đẹp như catalog, và đêm nào tôi cũng mất ngủ vì cảm giác lạc lõng. Bạn có tin được không? Một thằng nhà thiết kế nội thất, từng làm cho mấy căn biệt thự triệu đô, lại không thể tìm thấy sự thoải mái trong chính tổ ấm của mình. Đó là lúc tôi nhận ra rằng, giữa bản vẽ 3D và thực tế là cả một khoảng cách.Bản thiết kế hoàn hảo trên giấy và khoảng trống vô hồn ngoài đời thựcTôi dành 2 tháng để vẽ và tính toán từng centimet cho căn hộ. Mỗi góc, mỗi món đồ đều được chọn lọc kỹ lưỡng: bộ bàn ăn gỗ óc chó dài 1.8m, ghế sofa bọc vải linen tone be, thảm trải sàn kích thước 2x3m. Trên phối cảnh 3D, mọi thứ hài hòa như một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng khi vào ở, tôi chết lặng. Không gian thiếu vắng sự sống. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ phòng khách, thứ tôi đã tính toán để tạo điểm nhấn, lại làm lộ rõ sự vô hồn của căn phòng. Tôi từng nghĩ rằng, với kinh nghiệm 8 năm, #keyword# sẽ là một cuộc dạo chơi. Nhưng sai lầm. Tôi đã thiết kế cho một ai đó, không phải cho bản thân. Cái tôi nghĩ là đẹp, là chuẩn mực, lại chẳng mang chút hơi thở cá nhân nào. Chi phí cho phần nội thất cơ bản lên tới 180 triệu đồng, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là một không gian giống hệt showroom trong trung tâm thương mại. Sự thật là, một ngôi nhà cần phải có linh hồn, và tôi đã quên mất điều đó.Chiếc ghế sofa 40 triệu và cuộc đối thoại với chính mìnhTrong số những món đồ đắt tiền, chiếc sofa Ý màu xám thanh lịch, giá 40 triệu đồng, là thứ tôi tự hào nhất. Nó có dáng vẻ hoàn hảo với tay vịn bo cong tinh tế, lớp bọc vải màu xám pha chút ánh bạc. Tôi nhìn nó mỗi ngày và thấy mãn nguyện. Cho đến khi tôi thực sự ngồi lên. Sau 3 tuần, tôi nhận ra mình không bao giờ dám nằm dài trên sofa vì sợ làm nhăn vải. Tôi không thể đọc sách ở đó vì đèn đọc không đúng góc. Cuộc đối thoại nội tâm bắt đầu: 'Mày mua sofa để làm gì? Để ngồi xem Netflix hay để ngắm?' Thế rồi tôi quyết định thử nghiệm. Tôi ngồi lên nội thất chung cư cao cấp , đặt chân lên bàn trà (một điều cấm kỵ với tôi trước đây), và xem một bộ phim. Cảm giác đầu tiên là tội lỗi, sau đó là thoải mái. Kết quả là tôi chấp nhận việc sofa sẽ mất đi vẻ đẹp nguyên sơ, nhưng đổi lại, nó trở thành nơi tôi thực sự sống. thiết kế nội thất nhà phố ở đây là: đừng chọn đồ nội thất vì vẻ ngoài, hãy thử tưởng tượng bạn sẽ dùng nó ra sao trong 3 thói quen hàng ngày. #keyword# không phải là một bức ảnh Instagram, nó là một công cụ để bạn sống.Bức tường trắng không đồ trang trí và bài học về khoảng lặngMột trong những quyết định gây tranh cãi nhất là để trống bức tường dài 4m trong phòng khách. Đồng nghiệp của tôi bảo: 'Mày điên à, treo một bức tranh hay giá sách vào đi, nhìn trống quá'. Nhưng tôi cố tình làm vậy. Bức tường trắng đó, ban đầu, khiến tôi cảm thấy bất an, như thể có gì đó thiếu sót. Sau 6 tháng, tôi nhận ra nó là thứ tôi cần nhất. Trong một ngành mà ai cũng cố nhồi nhét nhiều nhất có thể, bức tường trắng tạo ra một khoảng lặng. Nó trở thành nơi để mắt nghỉ ngơi, nơi tôi đặt một chậu cây nhỏ và thay đổi theo mùa. Từ trải nghiệm này, tôi thấy nhiều khách hàng của mình cũng mắc lỗi tương tự: họ treo quá nhiều tranh, đặt quá nhiều đồ trang trí vì sợ không gian trống. Nhưng thực ra, khoảng trống là một phần của bố cục. Nếu bạn có một bức tường đẹp, hãy để nó tự nói lên tiếng nói của nó. Đôi khi, sự tĩnh lặng là thứ đắt giá nhất trong ngôi nhà.Bài học từ việc dỡ bỏ chiếc đèn chùm trị giá 15 triệuTôi đã từng nghĩ chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh, treo trên bàn ăn, là điểm nhấn không thể thiếu. Tôi mất 2 tuần để chọn nó, lắp đặt mất thêm một ngày vì thợ phải khoan trần. Nhưng khi bắt đầu ăn tối cùng gia đình, tôi cảm thấy nó như một áp lực vô hình. Ánh sáng quá chói, tạo ra những tia phản chiếu khiến mọi người không nhìn rõ mặt nhau. Cảm giác như đang ăn trong một nhà hàng sang trọng, xa cách và thiếu thân mật. Cuộc trò chuyện với thợ điện khi tháo dỡ thật buồn cười: 'Anh bỏ 15 triệu để mua, giờ tháo ra à?' Tôi không trả lời được. Sau khi thay bằng một chiếc đèn trần đơn giản, ánh sáng ấm hơn, phòng ăn trở nên gần gũi hơn. Tôi học được rằng, trong #keyword#, ánh sáng không chỉ để soi rọi, nó phải tạo ra bầu không khí. Đừng để vẻ hào nhoáng bên ngoài che mất mục đích thực sự: tạo ra một không gian để kết nối. Nếu bạn đang phân vân giữa một món đồ trang trí đắt tiền và một món đơn giản hơn, hãy tự hỏi: 'Món đồ này có giúp tôi sống tốt hơn không?' Câu trả lời thường đến sau vài tháng sống thử, không phải khi nhìn vào catalog.